-Triệu Khách Dư:“ Cảm ơn nhà thơ Lu Hà nhiều! Người biết cảm nhận
thì thấy hay. Duy nhất có 1 kẻ vô học bình giọng bất mãn anh ạ! Đó là kẻ vô học
lại nói câu châm chọc TKD. Nên đã bị TKD loại luôn khỏi fb và chỉ nói một câu
sao vô học thế!“
Thế là tốt lắm Khánh Dư ơi. Vậy bất cứ ai ú ớ vịt giời nhảy vào bình láo là
xóa toẹt ngay đi là xong. Kẻ vô học trắng trợn thì dễ nhận ra, nhưng loại trí
thức lưu manh cặn bã dưới đáy của xã hội lạị với danh nghĩa gìa cả trắng râu bạc đầu, to te vài câu thi nhân học
vấn tỏ ra điềm đạm nhã nhặn rồi bất ngờ tung ra những lời bình bóng gió mỉa mai
thì sẽ tính sao? Kẻ ném đá dấu tay giả vờ bạn thơ rồi tìm cách làm cho mình mất
lòng tin bối rối thì sẽ tính sao? Ví dụ như bóng gió xa xôi những câu: Gái có
chồng mà còn làm thơ yêu đương linh tinh trên mạng chả ra thể thống gì? Hay thơ
thằng ấy, con ấy dâm, vân vân và vân …hàng vạn lý do vớ vẩn còn nặng tâm lý hủ
bại mù quáng Khổng Mạnh chặng hạn? Mục đích cuối cùng cũng chỉ gì ghen tỵ căm hờn
những ai có trí tuệ trái tim tâm hồn văn thơ hơn mình mà tìm mọi cách dùng mọi
thủ đoạn tâm lý ly dán khai thác mâu thuẫn phân hóa tình cảm thi nhân bạn bè,
tung chiu lý luận hỏa mù củ hành củ tỏi, để tiêu diệt nguồn cảm hứng người ta
đi? Với đàn ông thì chúng gỉa vờ tranh cãi, còn với giới phụ nữ thì chúng dùng chiêu thuần phong mỹ
tục gia giáo truyền thống lễ giáo. Phụ nữ thiếu kinh nghiệm trải đời ít va chạm,
thường có tính cả nể mềm lòng hay mặc cảm, phải lên tiếng phân bua tôi thế này
tôi thế nọ là mắc mưu tụi nó rồi. Đơn giản là xóa toẹt đi khi nó nhảy vào trang
mình tung đòn gió phá quấy miệng lưỡi cú
diều. Xóa đi là khôn, còn tự ái hay mặc cảm xấu hổ còn phân bua dài dòng là
mình bị trúng bẫy, mắc vào cái vòng luẩn quẩn cù hành củ tỏi, thậm chí chán nản
tiêu cực và tự mình hủy diệt tài năng sáng tạo của mình đi. Truờng hợp nặng hơn,
là tin vào lời kẻ xấu dèm pha mà cứ tuởng tụi nó là người đàng hoàng tử tế là bậc
tiền bối hay huynh đệ tỉ muội tốt mà vô lý xúc phạm làm tổn thuơng tình cảm người
mình thường qúy mến ái mộ. Tóm lại bất kể ai khi nó vô cớ tấn công Lu Hà thì phải
bừng tỉnh cảnh giác cái con người mà mình gắn bó tin tưởng hàng năm nay tự nhận
là bạn chứ không phải bè. Đôi khi còn chỉ bảo mình cách làm thơ thể này kiểu
kia. Thế nhưng, tại sao anh ấy, chị ấy, bác ấy, chú ấy, cô ấy, cháu ấy lại ghét
thi sĩ Lu Hà thế nhỉ? Mà thi sĩ Lu Hà có quen biết họ là ai đâu?